Wednesday, 7 February 2007

Đám cưới chuột của nhóm Gạt tàn đầy

















Sau khi đọc bài viết
“Bài hát Việt 2006” Mới, lạ nhưng đã hay chưa? của anh [hay chị], tôi thấy trong đó có một đoạn nói về bài Đám Cưới Chuột nên viết thư này mặc dù không thực sự muốn viết. Đáng nhẽ ra để đại diện ban nhạc nói với anh trước cho nó phải phép, nhưng thôi tôi nghĩ gì là phải viết ngay. Tôi xin phép không đại diện cái gì hết để tâm sự với anh một chuyện rất nhỏ về cái phông văn hóa của một con người.Nguyên văn Xuân Viên viết...Đám cưới chuột” của nhóm “Gạt Tàn Đầy” tuy có mới lạ về ý tưởng và âm nhạc, nhưng không khỏi khiến nhiều người thắc mắc: các tác giả muốn nói gì qua một tác phẩm nhạc rock về cuộc sống của chuột và mèo?Thưa anh và nhiều người thắc mắc,

Cám ơn anh đã dành tặng mấy chữ "mới lạ về ý tưởng và âm nhạc". Đặt nó đằng trước chữ "tuy" nghe đã biết ngay là một câu văn không hề có thiện ý. Nhưng ngoài ý tưởng và âm nhạc ra thì một bài hát cần có cái gì nữa hả anh? Lại tiếp tục hỏi thêm rằng "nhiều người" tức là bao nhiêu ạ? Anh có vẻ thích kéo theo một đám đông trong bài viết của mình bằng những từ không xác định kiểu "không ít người", "nhiều người", "nhiều ý kiến cho rằng"... Dựa vào lập luận cảm tính bản thân là không phù hợp với nghề làm báo đâu!

Hiếm có người Việt Nam nào lại không biết về những bức tranh dân gian của làng Đông Hồ. Thậm chí cả người nước ngoài cũng biết anh ạ. Thực khó tin một người làm báo như anh mà không biết bức tranh Đám Cưới Chuột nói về cái gì. Hay có khi anh còn chẳng biết trên đời này có tồn tại một cái tranh như thế. Tranh ấy không hề nói về vấn đề sinh sản của cái giống không chịu làm điều gì tử tế mà chỉ biết ăn tàn phá hại anh ạ. Bài hát cũng vậy thôi anh. Có thêm chút góc nhìn cá nhân trong đó nữa.

Anh cứ lên Google mà tìm từ khóa Đám Cưới Chuột, nhớ cho vào ngoặc kép nhé. Nếu anh không quen dùng tiếng Việt thì cứ gõ Mice Wedding cũng được. Thể nào anh cũng sẽ tìm thấy cái tranh ấy. Đề phòng anh không biết Google là cái gì, tôi đặt luôn cái tranh ấy lên đây cho tiện. Cuối bài sẽ tặng thêm cái tranh nữa nhân dịp năm mới.

Tranh ấy cũng chỉ là cảm hứng để có bài hát. Thế thôi. Hiểu đến đâu thì là tùy mỗi người. Thích hay không cũng tùy nốt. Chỉ biết là khi thấy rất nhiều trẻ con (từ 3 tuổi trở lên anh ạ) thích thú bài hát ấy, những người viết ra nó rất tự hào và vui. Chúng nó chưa chắc biết về tranh dân gian, hồn dân tộc nhưng chúng nó có cái thiện ý ngây thơ. Không biết thì chúng không nhận xét, không rao rảng. Đơn giản là chúng chỉ hát theo thôi. Hy vọng sau này chúng nó lớn lên sẽ không đánh mất văn hóa dân tộc trong tâm hồn mình.

Mỗi người nghe nhạc sẽ có cách hiểu của mình về một bài hát, bản nhạc. Ý tôi là những người thực sự nghe ấy, chứ không phải những kẻ chỉ chấm chấm mút mút, thậm chí không nghe nói bừa. Chẳng lẽ với mỗi bài hát, bản nhạc chúng ta lại phải thêm một bài văn dài để giải thích hả anh. Anh đã hỏi thế, anh cho tôi hỏi lại là cái bản giao hưởng số 9 của Bét-tô-ven nó nói về cái gì thế anh? Nghe loằng ngà loằng ngoằng không có lời nào thì sao hiểu được?Publish

Đọc xong bài của anh, tôi nảy ra một cái ý là viết nhạc về một bức tranh khác cũng của làng Đông Hồ. Cái tranh có vẽ mẹ con đàn lợn âm dương ấy. Có lẽ bài hát ấy sẽ dễ hiểu hơn nhiều với "không ít người" như anh. Lý do ư? Chẳng qua là vì tôi nhớ đến hai câu thơ của Hoàng Cầm trong bài Bên Kia Sông Đuống:

Mẹ con đàn lợn âm dương

Chia lìa đôi ngả
Đám Cưới Chuột đang tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu...



Trước khi làm một con người, dù là nghề gì, thì cũng cần có những hiểu biết nhất định về văn hóa đất nước đã sinh ra mình. Tôi khẳng định rằng mỏng về văn hóa thì chẳng làm được cái đếch gì ra hồn đâu. Đừng nhầm lẫn giữa văn hóa và bằng cấp nhé. Ối người bằng cấp đầy ra mà vẫn vô văn hóa như thường.

Anh lại bảo: “Bài hát Việt” chỉ là chương trình khuyến khích những sáng tác mới của các nhạc sĩ trẻ, góp phần đem lại sinh khí mới cho giới sáng tác và người yêu nhạc. “Bài hát Việt 2006” không hoàn toàn là bộ mặt của âm nhạc Việt 2006.

Nếu anh chịu khó xem chương trình thì sẽ thấy có cả những nhạc sỹ cao tuổi, những người làm nhạc chuyên nghiệp cũng gửi bài hát tham gia chứ không chỉ những nhạc sĩ trẻ. Mà hình như chưa bao giờ tôi thấy ở đâu người ta bảo cuộc thi này bộ mặt của âm nhạc Việt cả. Có mà cực kỳ lạc quan cũng chẳng ai nói thế. Nhưng nhiều người khẳng định đây là cuộc thi lớn trong năm (không tin anh vào mạng hay mua báo mà đọc). Anh không cần thiết phải khẳng định bằng một cái kết nghe to tát thế. Viết một bài báo dài mà kết thế thì phí lắm.

Bạn nghĩ gì về tác giả bài báo và tác giả bài hát? >>>>>Commént pls! :D

Hãng cá cược Anh muốn vào VN


Cửa tiệm cá cược sẽ không mang tên Ladbrokes mà chính phủ VN dùng tên khác
Cửa tiệm cá cược sẽ không mang tên Ladbrokes mà chính phủ VN dùng tên khác

Giám đốc điều hành tập đoàn cá cược Ladbrokes của Anh, ông John O'Reilly đã đến thăm Việt Nam lần thứ hai để trình đề nghị mở liên doanh xây dựng hệ thống cá cược bóng đá hợp pháp tại Việt Nam.

Ông đã dành cho ban Việt Ngữ cuộc phỏng vấn về kết quả thu được sau hai ngày làm việc tại Việt Nam.

John O'Reilly (JOR): Chúng tôi đã gặp một số quan chức chính phủ, nói chuyện với họ về mô hình cá cược, tôi có gặp một số nhân viên của Ladbrokes với nhiều người đã làm việc tại Việt Nam trong 12 tháng qua.

Qua các cuộc gặp như vậy thì các ông đã đạt những kết quả gì? Có hợp đồng nào được ký kết không thưa ông?

JOR: Tôi biết là chính phủ Việt Nam hiện đang xem xét xem có nên hợp pháp hóa cá cược bóng đá hay không, và họ vẫn chưa quyết định gì cả. Giống như nhiều nước trên thế giới người Việt chưa hợp pháp hóa cá cược thể thao. Hiện nước này đang suy nghĩ cho thí điểm cá cược trong bóng đá vì lĩnh vực này có nhiều hoạt động chui đang diễn ra, tức chính phủ muốn hợp pháp hóa cá cược bóng đá trước, rồi tính đến các hoạt động khác sau.

Tôi cho rằng hợp pháp hóa cá cược sẽ có nhiều lợi ích. Thứ nhất chính phủ sẽ thu được tiền, thứ hai bóng đá cơ sở sẽ nhận được tài trợ từ nguồn tiền này. Mục đích chuyến đi của tôi là gặp những người có trách nhiệm tại các Bộ chủ chốt, trình cho họ đề nghị của Ladbrokes, để cho họ nghiên cứu và xem xét.

Thế đề nghị của Ladbrokes dành cho phía Việt Nam là gì thưa ông?

JOR: Lúc này tôi có thể nói sơ qua một chút thôi. Đó là chúng tôi sẽ hỗ trợ chính phủ về điều hành hệ thống cá cược, hệ thống này do nhà nước độc quyền, chúng tôi sẽ lo bảng hiệu, phòng ốc, công thức cá cược, hệ thống nhận phiếu, chi trả tiền thưởng, vân vân… Dự án này tốn khoảng 60 triệu đô la Mỹ, và ông sẽ không thấy tên Ladbrokes trước cửa tiệm cá cược đâu, mà chính phủ sẽ dùng một tên khác, nhưng phần cứng, phần mềm, chuyên viên điều hành các thứ là đến từ chúng tôi.

Thưa ông hãy nói cho chúng tôi biết một số chi tiết về đề nghị của ông, ví dụ như tiền các cược thấp nhất sẽ là bao nhiêu, tiền trả người thắng cược nhiều nhất là bao nhiều, sự hình thành quỹ hỗ trợ xã hội cho những người nghiện cá cược, vân vân

JOR: Được rồi nhưng tôi muốn nói với ông điều này trước. Một trong những lợi ích hàng đầu của việc hợp pháp hóa cá cược tại Việt Nam, mà tôi tin việc thông qua đến nay chỉ còn thời gian mà thôi, thứ nhất là giúp loại trừ tội phạm liên quan đến bóng đá. Thứ hai hệ thống cá cược hợp pháp sẽ có cơ chế bảo vệ những người dễ bị tổn thương. Và thứ ba là chính phủ sẽ cấp phép cho các cơ sở cá độ hợp pháp để tạo ra nguồn tài trợ cho các mục đích từ thiện. Ai cũng biết cá độ đã xảy ra tại VN, và người ta cá độ rất nhiều, nhưng nếu hợp pháp hóa nó, cả người chơi lẫn chính phủ sẽ hưởng lợi. Và nó có thể ngăn cản không cho trẻ em lọt vào những nơi cá cược cũng nhưng phát hiện được sớm những ai có vấn đề với chuyện nghiện ngập cờ bạc.

Cứ cho đó là những điểm tích cực của cá cược hợp pháp. Thế còn những nhược điểm của nó thì sao thưa ông?

JOR: Giả sử như đề nghị của chúng tôi được chính phủ thông qua thì tôi nhìn vai trò của Ladbrokes như là một nhà vận hành chuyên nghiệp, làm việc chặt chẽ với chính phủ. Chính phủ sẽ là chủ sở hữu hệ thống này, chúng tôi chỉ giúp họ vận hành thôi. Giống như ở nhiều nước trên thế giới chính phủ sở hữu tiền thu được từ sổ số nhưng hệ thống này do các công ty tư nhân điều hành.

Chúng tôi đã có giấy phép làm việc tại 17 quốc gia trên thế giới, và chúng tôi có một quá trình khá dài làm việc với các chính phủ trong việc quản lý hệ thống cá cược. Chúng tôi có đề đạt với chính phủ Việt Nam về mô hình pháp lý của việc quản lý cá cược, để làm sao bảo vệ quyền lợi của những người tham cá độ. Điều chủ chốt là làm sao tạo ra được một hệ thống cá độ không quá tự do, hoặc không quá chặt chẽ để có nhiều người tham gia.

Tôi muốn nhấn mạnh với ông là trong xã hội nào cũng có một nhóm nhỏ người nghiện cờ bạc, làm kiểu gì đi nữa nhóm người này vẫn sẽ tồn tại, cho nên đừng quá lo ngại về nhóm thiểu số này, mà hãy nhìn rộng ra lợi ích của cá cược hợp pháp mang lại cho các nhóm dân khác trong xã hội, qua việc chính phủ thu được tiền thuế nhiều hơn, và dùng tiền này để giúp đỡ phong trào thể thao quần chúng, hay những vùng dân cư nghèo đói, hay xây cầu, trường học, bệnh viện gì tại những địa phương còn kém phát triển tại Việt Nam.

Khóa học "Phân tích và Đầu tư chứng khoán"

Thông báo mở lớp: Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo chứng khoán dự kiến khai giảng khoá học: "Phân tích và Đầu tư chứng khoán" chương trình cấp chứng chỉ hành nghề kinh doanh chứng khoán trên thị trường chứng khoán Việt Nam bắt đầu vào thứ 6, ngày 2/2/2007 đến ngày 4/3/2007 (học vào các buổi chiều thứ 2-6 hàng tuần, từ 14h00 – 17h30). Khoá học này dành cho các học viên là cán bộ, nhân viên hiện đang công tác tại các công ty chứng khoán, công ty quản lý quỹ và Quỹ đầu tư chứng khoán hoạt động trên thị trường chứng khoán Việt Nam (không đào tạo cho các học viên ngoài các đơn vị kể trên). Các đơn vị trên nếu có nhu cầu đăng ký học, xin liên hệ với Trung tâm Nghiên cứu Khoa học và Đào tạo chứng khoán trước ngày 1/2/2007 theo số máy: 04.553.5874, 04.553.5870. Fax: 04. 553.5869.

Nhà chiến sĩ trên đảo Trường sa







__________________

Nhà chiến sĩ trên đảo Trường sa







__________________

Trung tâm bảo tồn và phát triển sinh vật biển








__________________

Công viên thiên văn học









__________________

Trung tâm nghiên cứu thực tại ảo và game tương tác

Đồ án của sinh viên Trường Kiến trúc Hà Nội








__________________

Đối mặt với những thử thách của cuộc đời

Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời. Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau. Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.

- Điều này nghĩa là gì vậy cha? - cô gái hỏi.

- Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.

Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm. Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn. Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.

Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?

Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.

Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.

Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?

Ba câu chuyện cuộc đời

Steve Jobs, Giám đốc điều hành của Apple Computer

Giữa tháng 6/2005, một bài phát biểu ở lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại học danh tiếng Stanford (Mỹ) đã gây chấn động lớn ở các giảng đường đại học và được đăng tải ở các báo giáo dục và kinh doanh trên thế giới, loan rộng trên internet. Chủ nhân bài phát biểu này là ông Steve Jobs, Giám đốc điều hành của công ty máy tính Apple Computer và xưởng sản xuất phim hoạt hình Pixar Animation Studio.

Không hàm chứa những lời hô khẩu hiệu giáo điều, bài phát biểu của ông Jobs đơn giản là một chuỗi các tự truyện của một doanh nhân thành đạt đã trải qua một cuộc đời nhiều sóng gió và bất ngờ: bỏ học đại học, mày mò lắp ráp máy tính, bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập để rồi cuối cùng lại quay về thống trị…

Đặc biệt hơn cả, thay vì chúc các tân cử nhân đại học Stanford một sự nghiệp thành công, tương lai chói lọi như thường vẫn làm ở lễ tốt nghiệp, Jobs đã nói: “Hãy cứ thèm khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish”). Bởi vì chỉ có mạo hiểm, mơ ước, và sống đúng với đam mê của mình, mới có thể thật sự thành công và mãn nguyện".

Câu chuyện đầu tiên - “kết nối các sự kiện”

Tôi bỏ học ở trường đại học Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học?

Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một sinh viên trẻ mới tốt nghiệp đại học, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi. Bà tin rằng nên để những người có bằng đại học mang tôi về nuôi và đã sắp xếp sẵn mọi thủ tục cho con với hai vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái.

Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có muốn nhận không?” Họ vui mừng đồng ý ngay. Khi mẹ đẻ mới biết bố mẹ tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ khi bố mẹ tôi hứa sau này sẽ cho tôi vào đại học.

17 năm sau, tôi vào đại học thật. Nhưng tôi lại ngu ngốc chọn một trường đắt tiền ngang với Stanford, và toàn bộ số tiền ít ỏi của bố mẹ tôi, những người lao động chân tay, đổ vào trả tiền học.

Sau sáu tháng, tôi thấy việc đầu tư như vậy thật vô nghĩa. Tôi không biết mình muốn làm gì và cũng không biết trường đại học sẽ giúp mình như thế nào. Thế mà tôi vẫn ngồi đây, tiêu tốn những đồng tiền bố mẹ bỏ bao mồ hôi công sức cả đời mới kiếm được. Tôi quyết định bỏ học và tin rằng, mọi thứ rồi cũng được thu xếp ổn thoả. Lúc đó thật sự rất run, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng, đấy là quyết định đúng đắn nhất của đời mình. Ngay khi quyết định bỏ học, tôi đã bỏ những môn bắt buộc mà mình không thích và bắt đầu kiếm các lớp có vẻ thú vị hơn.

Tôi không được ở ký túc xá, vì vậy tôi ngủ ở sàn nhà phòng các bạn, trả vỏ lon Coca để lấy 5 cent mua thức ăn, và đi bộ hơn 10 cây số dọc thành phố vào các ngày chủ nhật để đến ăn một bữa làm phúc hàng tuần của đền Hare Krishna. Tôi thật sự thích cuộc sống đó. Và chính những gì đã xem, nghe, thấy, khám phá bằng trí tò mò và tri giác của tuổi trẻ…lúc đó đã biến thành những kinh nghiệm quý báu cho tôi sau này.

Đại học Reed lúc đó có trường học dạy thiết kế thư pháp, có lẽ là đỉnh nhất trong cả nước. Mọi mẫu chữ trên các poster, biển hiệu… xung quanh trường đều rất được thiết kế rất đẹp.

Lúc ấy, coi như đã bỏ học và không phải học những môn bắt buộc nữa, tôi quyết định chọn lớp học về mẫu chữ mỹ thuật để tìm hiểu cung cách thiết kế. Tôi đã tìm hiểu về các mẫu chữ serif, san serif, về các khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ, về các phương cách làm cho kiểu in (typography). Những kiểu cách vẽ chứ đó thật gợi cảm, tinh tế, giàu lịch sử. Chúng mê hoặc tôi từ lúc nào không hay.

Những thứ viển vông này chắc chẳng đem lại một ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi. Thế nhưng 10 năm sau, khi bắt đầu thiết kế chiếc máy tính MacIntosh đầu tiên, tất cả quay trở lại. Chúng tôi đã dồn hết kiến thức của mình vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp.

Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi đại học, chiếc Mac bây giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy? Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng.

Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường. Vì vậy, các bạn phải tin tưởng rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó - linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân quả…bất kỳ cái gì. Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó đã tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời mình.

Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát

Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ tuổi. Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô của bố mẹ tôi hồi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có hai người biến thành một tập đoàn trị giá 2 tỷ đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao nhất của mình -máy MacIntosh - năm trước đó, lúc tôi mới bước sang tuổi 30.

Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu, mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra khỏi công ty, khi 30 tuổi.

Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với các bậc tiền bối, đã bỏ lỡ cơ hội khi nó đến tầm tay. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce và cố gắng nói lời xin lỗi vì đã làm hỏng mọi chuyện. Là một trường hợp thất bại mà công chúng đều biết đến, thậm chí tôi còn nghĩ đến việc bỏ chạy khỏi thung lũng nơi mình sống.

Nhưng rồi có một điều mà dần dần tôi nhận ra - tôi vẫn rất yêu những việc mình làm! Những biến đổi ở Apple đã không hề làm giảm sút niềm đam mê đó. Tôi đã bị từ chối, nhưng vẫn yêu. Vì thế, tôi quyết định làm lại.

Lúc đó, tôi không thể nhận thức được rằng, chính việc bị đuổi khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất đã diễn ra trong đời. Những gánh nặng của vinh quang được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhỏm khi bắt đầu lại từ đầu và không chắc chắn về mọi thứ. Tôi được tự do bước vào thời kỳ sáng tạo nhất của cuộc đời.

Trong vòng 5 năm sau đó, tôi bắt đầu một công ty tên là NeXT, một công ty khác tên Pixar, và đem lòng yêu một người phụ nữ tuyệt vời sau này đã trở thành vợ tôi.

Pixar bắt đầu sản xuất các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính đầu tiên của thế giới, bộ phim Câu Chuyện Đồ Chơi (Toy Story), và bây giờ đã trở thành một trong những xưởng sản xuất phim hoạt hình thành công nhất thế giới.

Vật đổi sao dời, cuối cùng thì Apple lại mua lại NeXT và tôi trở về Apple, sử dụng chính những công nghệ đã phát triển ở NeXT vào phục hưng lại cho Apple. Tôi và Laurence đã cùng nhau xây dựng một gia đình đầm ấm.

Tôi tin chắc rằng, những điều kỳ diệu trên đã không xảy ra nếu tôi không bị đuổi khỏi Apple. Đó là một liều thuốc đắng, nhưng đúng là bệnh nhân cần có nó. Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin.

Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là việc tình yêu những việc mình làm. Bạn cũng vây, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi. Bạn cứ tìm đến khi bao giờ thấy, đừng dừng lại.

Câu chuyện thứ ba: Cái chết

Khi 17 tuổi, tôi đọc một câu rằng: “Nếu ngày nào bạn cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó bạn sẽ đúng”. Câu nói đó để lại ấn tượng lớn với tôi, và trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi ngày để tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sắp làm không?” Và khi nhận ra câu trả lời là “không” ngày này qua ngày khác, tôi biết mình cần thay đổi điều gì đó.

Ghi nhớ rằng "một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi" là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời.

Bởi vì hầu hết mọi thứ - những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại - tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim.

Một năm trước đây, tôi bị chẩn bệnh ung thư. Tôi đi soi người lúc 7h30 sáng và phát hiện có một khối u trong tuyến tuỵ. Lúc đó, tôi còn chẳng hiểu tuyến tuỵ là gì. Bác sĩ bảo rằng chắc là một loại ung thư không chữa được, và tôi chỉ sống được 3-6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp lại mọi công việc, có thể ngầm hiểu như thế là chuẩn bị mọi thứ trước cái chết. Có nghĩa là phải gói gọn những điều muốn nói với các con trong 10 năm tới trong vòng một vài tháng. Có nghĩa là đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thoả để cả mọi thứ đều dễ dàng suôn sẻ khi tôi ra đi.

Cả ngày hôm đó tôi nghĩ đến lời chẩn bệnh. Tối đó tôi lại ngồi khám, người ta cho đèn nội soi vào cổ họng xuống dạ dày và ruột non, lấy kim châm vào tuyến tuỵ để lấy ra một số tế bào từ khối u. Lúc đó tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi kể lại lúc đó khi các bác sĩ soi các tế bào dưới kính hiển vi họ đã bật khóc vì phát hiện ra đây là một trong số rất ít loại u ác tính có thể chữa bằng phẫu thuật. Tôi đã qua phẫu thuật và giờ thì khoẻ rồi.

Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn khỏi nó. Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi Cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy.

Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi.

Khi tôi còn trẻ, có một tuyển tập tuyệt diệu tên là Catelogue toàn trái đất, được coi như cuốn sách gối đầu giưng của thế hệ chúng tôi. Một tác giả tên Stewart Brand đã viết cuốn sách này, và ông đã làm cho nó vô cùng sống động bằng những chấm phá lãng mạn của mình trong đó. Đó là những năm cuối thập kỷ 60, khi chưa có máy tính cá nhân, nên được tạo nên hoàn toàn bằng máy chữ, kéo, và máy chụp ảnh polaroid. Nó giống như một Google trên giấy vậy: rất lý tưởng, tràn đầy các công cụ hay ho và ý tưởng vĩ đại.

Steward và nhóm của ông đã cho ra đời một vài số Catelog toàn trái đất. Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70, lúc đó tôi bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở bìa sau cuốn tuyển tập có bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành. Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ thèm khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish). Đó là lời tạm biệt của họ trước khi kết thúc. Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân. Và bây giờ, khi các bạn tốt nghiệp và bước đến những chân trời mới, tôi cũng chúc các bạn như vậy.

Đầu tư chứng khoán: Đọc và suy ngẫm

1 Các bạn không thể chờ đợi ai đó suy nghĩ giùm mình. Bạn phải thực sự hiểu rõ những doanh nghiệp mình đã mua qua việc sở hữu các cổ phiếu.

2 Hãy kế hoạch trước - hành động sau.

3 Templeton: Tôi có lời khuyên là hãy khiêm tốn. Có một đầu óc cởi mở và đừng bao giờ tự kiêu.

4 Brinson: Lời khuyên tốt nhất tôi có thể trao bất cứ ai là phát triển kỹ năng cần thiết, ứng dụng trong công việc, mài giũa nó và đừng hùa theo đám đông.

5 Thành công trong đầu cơ chứng khoán là một nghệ thuật khéo léo đi kèm may mắn; nhưng điểm then chốt chính là việc dừng đúng lúc.
Google